Wednesday, November 25News That Matters
Shadow

Người thứ ba chỉ là kẻ thay thế [Hừng Đông]

Trong yêu và quý, không phân biệt đúng sai, không phân biệt trước sau như một. Chỉ yêu và được yêu… có đúng không? Bạn đã bao giờ nghe câu chuyện về người thứ ba bất đắc dĩ? Tưởng là tình yêu đích thực, hóa ra chỉ là một giấc mơ thoáng qua.

“Vô tình trở thành người thứ ba, em biết mình chỉ là người thay thế”

Bước chân của tôi chậm lại, rồi đột ngột dừng lại, như đang chờ đợi một điều gì đó, hay một điều gì đó, thậm chí có ai đó, đã kéo tôi lại, ngăn tôi nhảy xuống, nơi có dòng xe cộ qua lại. tuần hoàn không ngừng như dòng chảy của thời gian. Nhưng, trong một khoảnh khắc suy nghĩ nào đó, tôi nhìn thấy anh, đang đứng trong không gian hẹp đó, mỉm cười, đưa tay đón tôi. Không nghĩ tới, bước chân của em dũng cảm hơn, nhanh hơn, mãnh liệt hơn, em chỉ biết, anh muốn ở bên em. Và, em thả mình trong bầu trời xám xịt ấy, cho đến khi chạm đất, trong mắt anh, vẫn chỉ có em.

Khoảng 3 tháng trước,

Tôi và anh gặp anh khi tiết trời chuyển sang thu, chút gió mùa se lạnh, chút nắng dịu nhẹ. Lúc đó, tôi không thể nhớ rõ những gì đang diễn ra xung quanh mình, hình ảnh của anh ấy xâm chiếm mọi giác quan của tôi, từ ánh mắt đến hơi thở, từ tâm trí đến trái tim, tất cả đều bị người đàn ông đó chiếm lấy. bị chiếm đóng. Anh ngồi trong góc quán cà phê với dáng người rất biết tận hưởng không gian yên tĩnh nơi đây. Trên tay cầm một cuốn sách khổ nhỏ, anh như đắm chìm vào thế giới Rồi mắt tôi tập trung vào từng trang sách, vẻ “mọt sách” ấy khiến tim tôi loạn nhịp. Có lẽ vì yêu sách và cũng có vẻ quý mến những người cùng sở thích nên ngay từ lần gặp đầu tiên tôi đã có duyên với anh. Anh ngước mắt lên, bắt gặp ánh nhìn của tôi, tôi bối rối, định quay đi, anh nói:

  • Khả Vy? Có phải tôi không? – Trong cơn sướng anh chạy đến, ôm chầm lấy tôi, hương vị nam tính của anh xộc thẳng vào mũi làm tôi choáng ngợp. Nhưng Khả Vy là ai? Có vẻ như bạn nhầm tôi với ai đó? Vòng tay anh siết chặt, nhẹ nhàng nói:
  • Cuối cùng thì anh cũng ở đây … – Anh phả từng hơi thở rùng mình vào tai tôi, như sợ đây chỉ là một giấc mơ, anh vuốt tóc tôi rất nhẹ nhàng như thể tôi là báu vật nâng niu nhất trên đời. Sự bất ngờ qua đi, những ánh nhìn của những người xung quanh đánh thức tôi, tôi bất giác đẩy anh ra. Và sau này tôi hối hận rất nhiều, vì thà đứng trong vòng tay anh mà giả làm “cô ấy” còn hơn cố xóa đi một ký ức không bao giờ quên, chỉ làm tổn thương nhau. dừng lại …
Xem thêm  Học thuyết 10.000 giờ: Công thức tạo ra thiên tài
Người thứ ba và tình yêu
Tình yêu cứ mộng mơ như thế … (Nguồn: Pinterest)

Bị tôi đẩy ra, anh ta hoảng sợ, lập tức kéo tôi chạy thẳng vào quán cà phê. Tại gian hàng, anh ta để lại một trăm nghìn và kéo tôi đi trong ánh mắt tò mò của mọi người. Một lúc sau, cơ thể tôi buộc phải phản kháng lại anh ta, chân đi giày cao gót nhói lên, đáng lẽ hôm nay tôi nên thử việc ở một quán cà phê nào đó, không nên bị chèo kéo như thế này. Tôi mạnh mẽ bỏ bàn tay trái đang nắm chặt của mình ra, anh ấy khiến cổ tay tôi đỏ bừng. Tôi dựa vào gốc cây bên cạnh, thở hổn hển. Anh đến gần, lau mồ hôi cho tôi:

  • Bạn có ổn không? Khả Vy?
  • Tôi không phải là Khả Vy mà bạn biết đấy. Tôi thậm chí không biết bạn là ai! – Dù anh ấy đã đánh cắp trái tim tôi ngay từ lần gặp đầu tiên, nhưng tôi thực sự khó chịu vì anh ấy nhiều lần nhầm mình với một cô gái không quen biết. – Anh ấy thậm chí còn không chú ý đến những gì tôi nói. Là cố tình không muốn nghe? Hay chỉ là vô tình bỏ qua?

Anh cười nhạt, đôi mắt đen láy, là sự đan xen của nhiều cảm xúc. Trái tim tôi như bị bóp nghẹt, đau nhói khi thấy nụ cười của anh không còn nữa mà thay vào đó là những giọt nước mắt cay đắng. Chúa dường như đã quên anh ấy… Ah, không, anh ấy đã quên tôi. Tôi nhìn anh ấy trong im lặng, lâu cho đến khi anh ấy ngừng khóc và đủ lâu để bánh xe màu đỏ khổng lồ đó biến mất vào nửa bên kia của bán cầu. Bất chợt anh ôm chặt lấy tôi:

  • Hãy để tôi đuổi theo bạn. Cho tôi một cơ hội? – Anh cười ngọt ngào, không gian xung quanh như bị mê hoặc, sáng sủa lạ thường. Ngay cả tôi cũng bị ảnh hưởng, như thể có điều gì đó chiếu vào tim tôi, một cách mãnh liệt và chân thành. Cảm giác đó tôi vẫn không thể quên, khoảnh khắc đó dường như chỉ tô màu tuổi trẻ của tôi bằng hai màu đen hoặc trắng.
Xem thêm  Nắm lòng những “ bí kíp ” để “ thả thính ” bạn trai!

Nhưng phũ phàng thay, nụ cười ấy thực ra không dành cho em, ánh mắt cũng không dành cho em, và bản thân anh cũng không thuộc về em. Mãi sau này tôi mới nhận ra mình thật ngốc nghếch, nhưng đến lúc đó làm lại thì đã quá muộn, trái tim tôi đã bị anh điều khiển. Và trái tim anh do Khả Vy nắm giữ.

Trong cơn say, anh đã đẩy em ra chỉ để chạy đến nơi chị từng ở, đứng lặng người thật lâu mặc cho gió lạnh xé từng tấc da thịt, gọi tên em đến khản cả cổ. Tôi đứng bên kia đường, cũng bất động rất lâu, và khóc rất nhiều. Cho đến đêm hôm đó, tôi nhận ra mình chỉ là cái bóng, mãi mãi chỉ là “người thế thân” cho anh khỏa lấp nỗi cô đơn ngột ngạt. Đêm đó, hai con người, cùng nhịp đập, cùng nhịp thở, cùng nỗi đau, … nhưng Chúa đã quên chúng ta … hai đường thẳng giao nhau tại một điểm duy nhất và lạc mất nhau mãi mãi.

Tình yêu và người thứ ba
Và bây giờ, chỉ còn tôi với bóng hoàng hôn … (Nguồn: Pinterest)

Đó là chuyện của tháng sau, bây giờ, bạn đang theo đuổi tôi! Và tôi vẫn nghĩ anh ấy muốn mở lòng đón nhận tình cảm mới – tôi. Dù ít khi gọi tên tôi nhưng anh ấy luôn dành tất cả tình cảm và sự bao dung cho tôi. Hạnh phúc mà anh mang lại giống như một đóa hồng ngọt ngào. Khi đắm chìm trong vẻ đẹp kiêu sa và hương thơm quyến rũ của hoa hồng, người ta thường quên mất rằng chúng có gai, có nhọn, có sắc.

Xem thêm  Có một Sài Gòn vương mùi…hoa sữa

Một buổi sáng mùa thu se lạnh, tôi ngồi ở cửa, bật radio nghe vài bài nhạc Trịnh xưa. Tôi là người sống nội tâm và tiếc nuối quá khứ nên một khi đã yêu thì thật sự rất khó buông bỏ. Sáng nay là sáng sau cái đêm lạnh giá ấy, lòng tôi vẫn đau nhói khi nghĩ về đêm qua. Nhìn ra bầu trời trong vắt rồi nhìn ra ban công, tôi thấy anh đứng đó, không biết từ bao giờ. Tôi lao xuống vì sợ cái lạnh của mùa thu sẽ làm tổn thương anh. Nhìn thấy tôi, anh sững sờ không nói gì, trong mắt anh có gì đó khác lạ … có chút gì đó thương hại ??? Đúng? Tôi có nhầm không? Anh cúi gằm mặt nói:

  • Anh … anh xin lỗi … Mình chia tay đi … anh xin lỗi. – Tôi hốt hoảng, trong lòng có thứ gì đó lộn ngược, trống rỗng, khung sườn bên trái bị khoan một lỗ. Tôi kìm nước mắt, nghẹn ngào hỏi anh:
  • Vì cô ấy đúng? – Nó gật đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi:
  • Cô đã về, cô không rời xa anh…. – Trong đoạn văn sau, tôi không nghe thấy âm thanh nào khác ngoài tiếng đổ vỡ.

Sáng hôm sau, tôi thả mình vào dòng xe cộ chật chội mà cố nhích từng chút một.

Với Chúa, anh có thể yêu em nhiều hơn không?

Mãi mãi, em vẫn vô danh, lướt qua cuộc đời anh …

Cô gái là người thứ ba
Bạn là ai??? (Nguồn: Pinterest)

Phân tích truyện ngắn:

  • Từ đầu đến cuối, nhân vật chính vĩnh viễn không có tên vì cô chỉ là cái bóng.
  • Cô gái này có một trái tim trong sáng và lãng mạn, nhưng không may bị thay thế, cô không thể chấp nhận. sự thật mà lẽ ra phải tìm một lối thoát.
  • Qua câu chuyện này, tôi mong không ai làm tổn thương ai.

[ad_1]

[ad_2]

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *